• Lưu ý rằng: Quý vị hãy chia sẻ link của bài viết, video đến người thân, bạn bè để khi độc giả thắc mắc thì We Are 1 kịp thời hỗ trợ. Không copy rồi đăng lại tránh mất các dòng tin đính kèm màu xanh (link); cũng là vi phạm bản quyền. Mời đọc kỹ “Tuyên bố bản quyền” ở cuối bài để không mất lòng nhau và hối tiếc khi chúng tôi kiện bản quyền (kể cả cá nhân và các kênh truyền thông). Xin đa tạ!
Khi chúng ta chưa gặp qua bất công, chúng ta sẽ chưa lên tiếng phải không!?
Những năm trước, người Việt ở hải ngoại khi thấy giá xăng tăng ở Việt Nam sẽ cười nhạo và khinh thường một đất nước do cộng sản cầm quyền. Chúng tôi thấy trong sự cười nhạo đó không có sự chính nghĩa, mà là sự tự hào rằng mình đang ở Mỹ và giá xăng nhiều năm cũng không tăng. Rồi khi giá xăng ở Mỹ tăng lên trong những năm gần đây dưới thời chính quyền Biden thì không còn thấy sự cười nhạo đó nữa… Đó chỉ là một ví dụ khi cái ác, điều bất công chưa gặp thì đa số người ta sẽ không có thói quen lên tiếng vì chính nghĩa.
Cũng như vậy hơn 20 năm trước đây khi nghe đến chuyện mổ cướp nội tạng của những người Duy Ngô Nhĩ, người tu luyện Pháp Luân Công, người theo Thiên Chúa giáo… ở Trung quốc thì dường như đa số đều có một suy nghĩ “không liên quan gì đến chúng ta, đó là ở Trung quốc”. Rồi hiện nay sau hơn 20 năm, chuyện này đã xảy ra trên đất Mỹ.
Ngay chính lúc này khi We Are 1 chúng tôi đang viết những lời cảnh báo người ở Mỹ và người Việt ở khắp nơi, thì “Sự thật khó tin” này đã đang xảy ra ở xứ cờ hoa với một hồi chuông khẩn cấp rung liên hồi. Vì thế dù quý vị ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, mong rằng quý vị hãy đọc bài viết này của We Are 1, đọc thật cẩn thận đến hết bài viết. Điều này rất quan trọng vì nó liên quan đến sinh mạng của chính quý vị, người thân và người không thân của quý vị và biết đâu nó chuẩn bị gõ cửa nhà quý vị ngay hôm nay hoặc ngày mai… Cũng gởi đến người Việt hành nghề y dược một câu mà chỉ những người làm thầy thuốc mới có thể thấm được đó là “Nhất thế y, tam thế suy“. Câu chuyện của We Are 1 sẽ để ở cuối bài này.
We Are 1 bắt đầu câu chuyện bằng một bài bình luận của ông Joseph Varon, là một bác sĩ, giáo sư, chủ tịch Liên minh Y khoa Độc lập (IMA). Ông có 980 tác phẩm được bình duyệt và là tổng biên tập của tạp chí Y khoa Độc lập. Một con số rất ấn tượng. Tuy nhiên trước khi bắt đầu thì mời quý vị xem bộ phim ” Sự thật khó tin” ngay dưới đây để biết về thị trường mua bán nội tạng:
Bộ phim này We Are 1 dịch và thuyết minh từ tháng 12/2020. Nhiều người trong nước không được giáo dục về bản quyền đã đem về đăng lại và xoá đi phần mô tả quyền của We Are 1 media. Qua đây chúng tôi nhắn nhủ với những kẻ thường ăn cắp sản phẩm truyền thông rằng thời gian sắp tới, chuyện bản quyền là vấn đề được nhiều người, nhiều nền tảng mạng xã hội quan tâm, quý vị hãy cẩn thận với chuyện bản quyền nếu không sẽ có thể bị xoá toàn bộ kênh nếu ăn cắp và đăng lại.
Dưới đây là bài viết của ông Joseph Varon:
—***—
Khi mà niềm tin của công chúng Mỹ vào hệ thống y tế đã mong manh như ngọn đèn trước gió, thì những thông báo gần đây của Bộ Y tế Hoa Kỳ (HHS) lại gây thêm một cú sốc lớn – và nhắm thẳng vào những điều cốt lõi nhất của đạo đức y khoa.
“Chúng tôi phát hiện ra rằng, các nhà thương đã cho phép bắt đầu quy trình mổ lấy nội tạng khi bịnh nhân vẫn còn dấu hiệu sự sống. Điều này thật đáng sợ,” Bộ trưởng Kennedy nói. “Các tổ chức chuyên lấy nội tạng sẽ phải chịu trách nhiệm. Toàn bộ hệ thống phải được sửa chữa để đảm bảo rằng tính mạng của người hiến tạng được đối xử với sự thiêng liêng đáng phải có.”
Câu chuyện này đã bị che giấu và bị truyền thông lờ đi trong im lặng, nhưng nó sẽ khiến cho mỗi bác sĩ, bịnh nhân và nhà lập pháp cảm thấy kinh hoàng: rằng hệ thống cấy ghép nội tạng ở Mỹ đang biến mạng người thành hàng hóa.
Liên minh Y khoa Độc lập (IMA), một tổ chức các bác sĩ mong muốn phục hồi sự minh bạch trong y tế, đã công khai lên án những phát hiện trong báo cáo của Bộ Y tế. Là Chủ tịch IMA, tôi có thể khẳng định: vấn nạn chúng tôi phát hiện ra không phải chỉ là sự sai sót vô tình. Đây là việc cố ý phá hủy những giá trị thiêng liêng nhất trong y học: sự đồng ý của bịnh nhân, phẩm giá con người, và tính bất khả xâm phạm của cơ thể người.
Một hệ thống không còn coi bịnh nhân là con người
Ghép nội tạng vốn là một thành tựu to lớn của y học hiện đại. Khi được thực hiện đúng đạo đức và minh bạch, nó đã cứu sống vô số người. Nhưng cũng giống nhiều lĩnh vực khác bị lợi nhuận chi phối, cấy ghép nội tạng đã đi lệch khỏi mục đích ban đầu.
Chỉ riêng năm 2024, hơn 45.000 ca ghép nội tạng được thực hiện tại Mỹ. Con số này nghe có vẻ đáng mừng, nhưng thực tế nó lại đáng lo ngại. Nhiều nội tạng được lấy trong hoàn cảnh có vấn đề về mặt đạo đức, bao gồm các ca hiến tạng sau khi chết do tim ngừng đập (DCD) và các ca chết não – vốn là một khái niệm đáng ngờ. Ranh giới giữa “bịnh nhân cần cứu chữa” và “người hiến nội tạng” đang mờ đi – theo một cách không hề tốt cho cả hai.
Các Tổ chức Lấy Nội tạng (OPO) được thưởng không phải dựa trên việc cứu sống bịnh nhân, mà dựa trên số lượng nội tạng họ lấy được. Càng lấy nhiều nội tạng, họ càng được trả nhiều tiền, nhà thương cũng nhận tiền hoa hồng đáng kể từ các ca cấy ghép. Điều này tạo ra một hệ thống méo mó: các bịnh nhân giai đoạn cuối không còn được xem như người cần chăm sóc y tế, mà như “kho chứa nội tạng” có thể khai thác.
Thậm chí tờ New York Times còn kêu gọi “nới lỏng định nghĩa về cái chết” để “lấy được nhiều nội tạng khỏe mạnh hơn từ người hiến.”

Các nội tạng đến từ đâu?
Công chúng đều nghĩ rằng hầu hết người hiến tạng đều là những người tự nguyện hiến, ví dụ như những người đã ký đăng ký hiến xác khi còn sống. Nhưng sự thật không đẹp đẽ như vậy. Ngày càng nhiều nội tạng được lấy từ những người “chưa thực sự chết” theo nghĩa truyền thống, mà được tuyên bố “chết não” hoặc “chết do ngưng tim” theo các tiêu chí mơ hồ.
Hãy đặt câu hỏi đơn giản: Ai sẽ xác định một người đã chết hay chưa? Và các bác sĩ có chắc chắn 100% về điều đó không?
Vấn đề với “chết não”
“Chết não” nghĩa là não bộ hoàn toàn ngừng hoạt động và không thể hồi phục, bao gồm cả cuống não. Lý thuyết nghe có vẻ rõ ràng, nhưng thực tế rất phức tạp. Không có một tiêu chuẩn chung để xác định chết não ở Mỹ. Mỗi tiểu bang ở Mỹ, thậm chí mỗi nhà thương, đều có cách khác nhau để xác định “chết não”.

Theo lý thuyết, để tuyên bố một người chết não, bác sĩ phải:
Kiểm tra các điều kiện tiên quyết:
– Xác định nguyên nhân hôn mê (ví dụ: chấn thương, xuất huyết, tổn thương thiếu oxy)
– Loại trừ các yếu tố gây nhiễu: ngộ độc, rối loạn chuyển hóa, hạ thân nhiệt
– Đảm bảo thân nhiệt bình thường, chất điện giải bình thường, và không có thuốc an thần hoặc thuốc tê liệt
Kiểm tra phản xạ não:
– Không phản ứng với tiếng nói hay kích thích đau
– Không có các phản xạ tự nhiên:
– Đồng tử không co lại khi chiếu đèn
– Không chớp mắt khi chạm vào giác mạc
– Không có phản xạ nôn hay ho
– Không thở tự nhiên (thử nghiệm bằng cách ngắt máy thở ít nhất 8 phút)
Xét nghiệm xác nhận (nếu cần):
– Kiểm tra lưu lượng máu não
– Đo sóng não (EEG)
Quy trình này rất chu toàn nếu được thực hiện đúng cách, nhưng vấn đề là: không phải lúc nào người ta cũng thực hiện đúng cách. Có những trường hợp người được tuyên bố “chết não” nhưng sau đó tỉnh lại. Dưới áp lực tạo giường trống trong khu cấp cứu hoặc đáp ứng chỉ tiêu lấy tạng, các nhà thương có thể đơn giản hóa quy trình, đôi khi thực hiện đánh giá không hoàn chỉnh hoặc bỏ qua hoàn toàn việc xét nghiệm não để xác nhận.
Mời xem thêm trường hợp bệnh nhân ‘chết não’ tỉnh dậy khi đang bị mổ lấy nội tạng ở Mỹ:
Trong một trường hợp được ghi nhận tại một nhà thương lớn ở thành phố, một bịnh nhân được tuyên bố chết não vẫn có chuyển động tự phát và đồng tử phản ứng. Rốt cuộc một bác sĩ hồi sức có kinh nghiệm đã đảo ngược quyết định và bịnh nhân hồi phục lại. Điều đó không phải “hiếm.” Chúng ít khi được báo cáo đầy đủ.
Thậm chí “thử nghiệm ngưng thở” – vốn được coi là tiêu chuẩn vàng – cũng có vấn đề. Trong thử nghiệm, người ta ngắt máy thở để kích thích sự gia tăng CO2. Điều này sẽ gây căng thẳng cho não và có thể làm tổn thương nặng hơn. Trong các ca đang ở bờ vực giữa sống và chết, việc ngắt máy thở có thể đẩy một người từ trạng thái “có thể cứu được” thành “không thể cứu được”.
“Hiến tạng sau khi tim ngừng đập” (DCD) và những vấn đề đạo đức

Còn có một cách khác để lấy nội tạng gọi là “hiến tạng sau khi tim ngừng đập” (DCD). Đây là cách ngày càng phổ biến:
- Gia đình được thông báo người thân “không có hy vọng” hồi phục (nhưng chưa chết não)
- Gia đình đồng ý ngắt máy hỗ trợ sự sống
- Sau khi tim ngừng đập chỉ 2-5 phút, đội phẫu thuật bắt đầu lấy nội tạng. Lập luận đạo đức ở đây là bịnh nhân đã chết một cái chết “tự nhiên”. Nhưng nó tự nhiên đến mức nào khi việc rút bỏ chăm sóc được tính thời gian và điều phối để tối đa hóa khả năng sống của nội tạng?
Hãy tưởng tượng cảnh này: Bác sĩ nói với gia đình rằng bịnh nhân tuy chưa chết não nhưng đã không còn khả năng cứu được. Gia đình đồng ý rút máy hỗ trợ và “để người thân ra đi nhẹ nhàng”. Vài phút sau khi tim ngừng đập, da còn ấm, cơ thể còn hồng hào, một đội bác sĩ đã sẵn sàng bên ngoài, họ ùa vào và bắt đầu mổ lấy nội tạng.
Đây không phải lý thuyết, đây là điều đang diễn ra tại nhiều trung tâm cấy ghép ngày nay. Không chỉ với người trưởng thành. Các ca “hiến tạng sau khi tim ngừng đập” đối với trẻ em cũng đang tăng lên. Cha mẹ phải ký giấy đồng ý trong lúc căng thẳng, hoảng loạn và đau buồn.
Đây không phải y tế, mà là việc cung ứng dịch vụ.
Lợi ích, áp lực và lợi nhuận
Là người Việt ắt hẳn quý vị biết câu chuyện vụ án Trương Mỹ Lan và tập đoàn Vạn Thịnh Phát phải không? Chi tiết quý vị có thể xem link ở ngày dưới đây để biết họ liên quan gì đến mổ cướp nội tạng
Ngành ghép nội tạng đã trở thành “mỏ vàng” hàng tỷ đô la:
Ghép thận: hơn 300.000 đôla/ca
Ghép gan và tim: trên 1 triệu đôla/ca
Các tổ chức lấy nội tạng (OPO) mang tiếng là “phi vụ lợi” nhưng được thưởng dựa trên số lượng. Càng lấy nhiều nội tạng, họ càng được trả nhiều tiền.
Bộ Y tế Mỹ giám sát rất lỏng lẻo. Ngay cả sau khi Văn phòng Tổng Thanh tra đưa ra một số báo cáo quan trọng, vẫn không có cải cách toàn diện nào được thực hiện. Trong năm 2022, một phiên điều trần của ủy ban Thượng viện cho thấy 1/3 các tổ chức OPO đã không đạt các chỉ số hiệu suất cơ bản, nhưng không có tổ chức nào bị đóng cửa.
Thêm vào đó, những bịnh nhân cần cấy ghép nội tạng nhưng từ chối tiêm vắc-xin Covid-19 đã bị loại khỏi danh sách chờ, dù họ hoàn toàn khỏe mạnh về các mặt khác. Như vậy hệ thống đã từ chối một bịnh nhân khỏe mạnh chỉ vì chưa tiêm vắc-xin, và lấy nội tạng từ một người “chết do tim ngừng đập” trong khi gia đình họ cũng không hiểu rõ ý nghĩa của danh từ đó là gì.
Đây không còn là chăm sóc y tế nữa. Đây là sự đạo đức giả một cách có tổ chức.
Chúng ta phải làm gì
Bài viết này không kêu gọi chấm dứt ghép tạng. Đây là lời kêu gọi đòi lại nền tảng đạo đức của việc hiến tạng trước khi quá muộn. Chúng ta có thể, và phải làm tốt hơn.
Các chính sách khuyến nghị:
Các quy trình xác định chết não được tiêu chuẩn hóa, do liên bang quy định trên tất cả 50 tiểu bang
Xét nghiệm xác nhận bắt buộc (chụp mạch não 4 mạch hoặc chụp phóng xạ kiểm tra lưu lượng máu não) cho tất cả tuyên bố chết não
Quay video ghi lại các xét nghiệm chết não và chết do ngưng tim (DCD)
Thời gian chờ bắt buộc trước khi lấy nội tạng DCD để đảm bảo bịnh nhân đã thực sự không thể cứu được.
Người nhà được cung cấp đầy đủ thông tin, khi đồng ý có quay video ghi lại, đồng thời có những bác sĩ độc lập để bảo vệ quyền lợi cho bịnh nhân
Nhật ký kiểm toán minh bạch từ các tổ chức OPO, được công bố hàng năm
Sổ đăng ký ghép tạng có thể tìm kiếm công khai, bao gồm tình trạng của người hiến và quá trình lấy nội tạng
Đây không phải là những ý tưởng cực đoan. Đây là yêu cầu tối thiểu cho một hệ thống tuyên bố tôn trọng sự sống.
Lời kết: Y học phải có đạo đức
Một hệ thống cắt xén quy trình để lấy nội tạng thì không có gì đáng tôn trọng.
Một hệ thống tùy tiện tuyên bố người chết thì không mang tính khoa học.
Một hệ thống bịt miệng các bác sĩ chính nghĩa thì không xứng đáng được tin tưởng.
Y học không phải là dây chuyền sản xuất. Nhiệm vụ của chúng ta không phải “tối ưu hóa chuỗi cung ứng” mà là bảo vệ sự sống. Và khi cần thiết, có thể tôn vinh cái chết một cách đúng đắn. Chúng ta phải ngừng giả bộ rằng “hiệu quả” đồng nghĩa với “đạo đức”.
Nhiều năm qua, tôi đã dạy sinh viên y khoa cách khám “chết não”. Tôi đã giám sát các ca ghép nội tạng. Tôi đã an ủi các gia đình đau buồn và chúc mừng người nhận nội tạng mới. Nhưng tôi cũng chứng kiến sự thay đổi – sự xói mòn các nguyên tắc dưới áp lực lợi nhuận một cách từ từ.
Đã đến lúc chúng ta phải vạch rõ ranh giới.
Thế hệ của chúng ta sẽ không nhắm mắt làm ngơ trước sự thật.
Câu chuyện của We Are 1
Trong nhiều năm qua khi tiếp xúc với giới y khoa (cả những người ở hải ngọai lẫn trong nước) tôi có nhiều chuyện để kể quý vị nghe. 5 năm trước khi cầm trên tay bản dịch tiếng Việt bộ phim “Sự thật khó tin” để chỉnh sửa, trái tim tôi như tê liệt… Tôi không thể tưởng tượng được… Chúng tôi cố gắng hoàn thành bản dịch và thuyết minh bộ phim trong mùa đông thật lạnh. Chi tiết mời quý vị xem bài viết dưới đây:
Khoảng một thời gian sau đó tôi có dịp gặp một người bạn là dược sĩ sắp về hưu, dù sắp về hưu nhưng mỗi tuần cô đều phải bôn ba ở nhà thương vì đứa em trai chạy máy lọc thận hàng tuần. Cô nói rằng khoảng hơn 20 năm trước khi em trai cô bị hư thận thì một số bác sĩ ở Việt Nam đưa ra gợi ý rằng hãy sang Trung Quốc để thay thận. Gia đình cô có nhiều anh chị em đều hành nghề y, khi thấy đứa em bị hư thận cũng muốn giúp đỡ. Nhưng sau khi đi sâu nghiên cứu họ mới thấy rằng sau khi thay thận bịnh nhân phải dùng thuốc chống đào thải và không chắc rằng thay thận sẽ sống được lâu. Ví thế gia đình quyết định không đưa sang Trung Quốc như lời khuyên của vị bác sĩ kia. Quả thật là vậy, nhiều người sau khi ghép tạng thì dùng thuốc chống đào thải giá rẻ ở Trung Quốc và cũng không sống sót lâu được, rốt cuộc ai cũng bị thiệt, chỉ có Trung cộng thu lợi.
Tôi hỏi rằng “vì sao vị bác sĩ kia tư vấn sang Trung quốc mà không sang các nước như Mỹ, châu Âu?” Cô trả lời “họ nói rằng ở Trung quốc có nhiều nội tạng”. Tôi lại tiếp tục đặt câu hỏi “vì sao Trung quốc có nhiều nội tạng?” Cô lắc đầu không biết. Tôi đưa cô xem bộ phim “Sự thật khó tin” về nguồn nội tạng mà chính quyền Trung cộng khai thác, cô mới trầm ngâm nói rằng “May là hơn 20 năm trước không đưa đứa em đi Trung Quốc cấy ghép tạng, nếu không thì đã phạm tội lớn sát sinh rồi”. Một sự thật mà nhiều người Việt không biết, không muốn biết và không cần biết cho đến khi chính bản thân họ gặp phải.
Hiện tại, các cô con gái trong gia đình cô bạn tôi cũng đang học ngành y ở Mỹ. Mỗi lần gặp các em nhỏ, tôi và mẹ của chúng thường khuyên rằng “Nhất thế y, tam thế suy”. Chúng tôi giải thích vì sao một đời làm y dẫn đến ba đời suy vong, cũng như vì sao “nhất thế y tam đại công khanh” (một đời làm nghề y, ba đời khanh tướng). Tất cả đều bởi chữ Đức mà ra.
Qua bài viết này, tôi mong rằng những người Việt hành nghề y hãy giữ lấy Đức cho muôn đời sau. Quý vị cũng sẽ giữ được phúc phận của chính mình. Đối với những người không làm nghề y, hãy giữ lấy chính khí và loan báo cho người thân những gì đang xảy ra về tội ác mổ cướp nội tạng. Quý vị có thể chia sẻ đường link bài viết này đến họ.
We Are 1 chúng tôi luôn ở đây để giải đáp cho quý vị. Khi quý vị có điều gì còn phân vân chưa rõ, xin hãy liên lạc với chúng tôi. Mời quý vị thưởng thức ca khúc “Tìm lại tự do” được trình bày và dựng phim bởi We Are 1 media team. Chúng tôi đã dành ba tháng qua để hoàn thành tác phẩm này cùng những tin tức mà quý vị vừa đọc.
Chúc quý vị nhận được nhiều hồng ân của Sáng Thế Chủ. We Are 1 luôn đồng hành cùng cộng đồng người Việt bằng những nguồn tin chân thật để mang lại lợi ích lâu dài cho cộng đồng.
💁 TUYÊN BỐ BẢN QUYỀN:
Quan điểm đưa ra trong video, bài viết của We Are 1 không có ý định xúc phạm bất kỳ tôn giáo, nhóm thiểu số, tổ chức, công ty, cá nhân hay bất kỳ ai.
Các tin khác
Nghiên cứu: 3/4 số ca tử vong đều do vắc-xin COVID
Alex Jones bán đấu giá InfoWars để trả án phạt




