Desktop Banner
Mobile Banner

Mikki Willis: Thông điệp của Chúa gửi đến tôi ngày 11/9

Nếu là độc giả của We Are 1, quý vị hẳn đã từng xem qua bộ phim Cuộc đại thức tỉnhÂm mưu đại dịch. Hai tuyệt tác điện ảnh này đều do đạo diễn Mikki Willis sản xuất ra. Ngoài tài năng làm phim, ông cũng có rất nhiều trải nghiệm tâm linh thú vị mà đã góp phần định hình con đường sự nghiệp của ông. Trong một video phỏng vấn, We Are 1 đã được nghe câu chuyện về việc ông có mặt ở khu vực của Trung tâm Thương mại Thế giới vào thời điểm định mệnh nó đổ sập xuống ngày 11/9/2001. Sự kiện đó đã thay đổi Hoa Kỳ mãi mãi, và nó cũng đã thay đổi hướng đi của cuộc đời Mikki. Dưới đây là lời kể của ông – trong vai trò một nhân chứng:

(Bài viết dài và đôi lúc sẽ khiến trái tim của quý vị ngạt thở giống như We Are 1 chúng tôi, nhưng đáng để đọc đến cuối cùng, mong quý vị hãy nhấm nháp ly trà chiều và thưởng thức từ từ, đừng vội lướt lướt cho nhanh, sẽ lỡ mất những cảm xúc rất đáng trân trọng)

—***—

Hồi còn trẻ, tôi là một thành viên chính thức của Hollywood với tất cả những mục tiêu vật chất mà quý vị mang theo khi là sản phẩm của Hollywood. Tôi đạo diễn bộ phim đầu tiên vào khoảng năm 1999, hoàn thành cũng vào thời gian đó. Chúng tôi đã thắng một số liên hoan phim, thành công rất tốt, và tôi ở New York để gặp một người, ông ta môi giới các thỏa thuận phân phối cho phim độc lập. Ông ấy nổi tiếng là người rất mát tay. Ông ấy đã xem phim đầu tiên của tôi tại liên hoan phim và rất thích nó. Nhưng phim không được phát hành rộng rãi như ông nghĩ nó đáng được. Vậy nên một năm sau khi phim được phát hành, ông ấy liên lạc và nói: “Chuyện gì đang xảy ra với phim của anh vậy? Tôi cần ủng hộ tác phẩm này.”

Một trong những diễn viên phụ trong phim của tôi đã qua đời. Vì thế chúng tôi đến New York để dự đám tang. Cùng lúc đó, chúng tôi gặp ông này và thỏa thuận bằng cái bắt tay. Ông ấy nói: “Tôi sẽ bảo trợ cho tác phẩm này”.

Điều này rất quan trọng vào thời điểm đó. Tôi không nghe nhiều về nhân vật này trong 20 năm qua về việc ông ta làm gì, liệu ông có còn làm việc đó nữa không. Nhưng ông thực sự nổi tiếng với thành tích đáng kinh ngạc, giúp cho rất nhiều phim độc lập kinh phí thấp bứt phá và trở nên nổi tiếng, những phim mà mọi người vẫn còn nói đến cho tới ngày hôm nay. Ông quyết tâm làm điều tương tự với bộ phim đầu tiên của tôi, đó thực sự là tin tuyệt vời.

Khi ở New York, tôi ngủ trên ghế sofa của Doug, một người sản xuất chương trình (chương trình E! Entertainmentcủa Howard Stern). Ông ấy vẫn là bạn thân của tôi đến ngày hôm nay. Ông ấy cũng là quản lý của diễn viên đã qua đời kia. Vậy nên tôi ngủ trên ghế sofa của ông ấy. Chúng tôi đi dự đám tang ngày 8/9. Rồi chúng tôi đi ăn tối ngày 9/9. 

Trong bữa tối, Doug biết được rằng tôi chưa bao giờ vào Trung tâm Thương mại Thế giới. Điều rất thú vị là ông ấy trở nên ám ảnh, không giống tính cách thường ngày. Ông ấy thực sự ám ảnh việc tôi sẽ đi tới đó vào ngày hôm sau. Cuộc đối thoại này xảy ra vào ngày 9/9/2001.

Sau đó cuộc trò chuyện chuyển hướng, chúng tôi quay lại thưởng thức bữa tối vui vẻ nhưng ông ấy cứ nhìn tôi từ phía đối diện. 

Tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy?” 

Ông ấy nói: “Anh đừng có đùa với tôi nhé. Anh sẽ đi, phải không? Anh sẽ đi ngày mai. Đến Trung tâm Thương mại Thế giới.” 

“Ừ, ừ, được.” 

Ông ấy viết lên tờ khăn giấy và nói: “Đi tới đây và cầm cái này.” Ông ấy ám ảnh thật sự.

Cuối cùng tôi cười và nói: “Doug, tại sao? Tại sao anh lại quan tâm việc tôi đi tới Trung tâm Thương mại Thế giới?” 

Ông ấy suy nghĩ một chút. Ông ấy nói: “Anh biết tại sao không? Hãy vào đó, lên tới đỉnh, ngắm cảnh. Tất nhiên là tuyệt đẹp. Nhưng tôi muốn anh thực sự đứng ở chân hai tòa tháp đó. Tôi muốn anh nhìn lên những cấu trúc khổng lồ đó của con người. Tôi muốn anh nghĩ xem thật buồn cười làm sao khi họ cố gắng đánh bom chúng vài năm trước.” 

Tôi nhìn ông ấy, cười và nói: “Sao cũng được. Được, tốt thôi.” 

Vậy nên tôi tới đó, tham quan tất cả mọi thứ như một du khách. Rồi tôi chụp ảnh mình đứng trước tòa tháp để chứng minh với ông ấy rằng tôi đã ở đó. Thật kỳ lạ. Đó là ngày 10/9.

Và rồi ngày 11/9, tôi đang ngủ trên ghế sofa của ông ấy. Tôi khá cao. Chân tôi thò ra khỏi ghế và ông ấy vỗ vào chân tôi, làm tôi giật mình thức dậy. Tôi nhìn lên, ông ấy trông rất hoảng sợ. 

Ông ấy chỉ vào TV và nói: “Họ đánh bom chúng ta. Họ đánh bom chúng ta.” 

Tôi nói: “Cái gì? Ai đánh bom cái gì?” 

Tôi nhìn hai tòa tháp và thấy khói bốc ra từ một tòa nhà trên màn hình tivi. Tôi nói: “Ý anh là họ đánh bom chúng ta sao?” 

Ông ấy nói: “Họ vừa đánh bom Trung tâm Thương mại Thế giới.”

Trước tiên, tôi phải mất chút thời gian để tỉnh táo khỏi giấc ngủ. Rồi ông ấy vào trong và thực hiện cuộc gọi trực tiếp với Howard Stern. Ông ấy đang lên sóng. 

Tôi đứng dậy, đi quanh góc phòng, nhìn vào phòng ngủ của ông ấy. Ông ấy đang nói chuyện điện thoại. Một phần tôi nghĩ: “Chờ chút đã nào. Khoan.” Phim của tôi thực ra là về một trò đùa.

Howard Stern là kẻ tinh nghịch. Còn người bạn mới qua đời là một trong những khách quen trong chương trình của Howard Stern.

“Họ có đang chơi khăm tôi không? Có phải đây là lý do mà Doug rất muốn tôi đến đó?” Vậy nên ông ta ám ảnh việc tôi phải đi tới đó? Đúng, họ đang chơi trò gì đó với tôi. 

Vậy nên tôi nói: “Này Doug, hãy lên sân thượng xem vì chúng ta không xa chỗ đó lắm.”

Ông ấy nói: “Tôi cũng vừa nghĩ thế.” 

Tôi nghĩ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Ngay khi cửa mở, toàn bộ sân thượng đầy hàng xóm ở đó. Tôi nghĩ: “Ồ, khỉ thật. Đây là chuyện thật. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Doug có thẻ phóng viên của New York. Chúng tôi đeo thẻ và nhảy lên xe đạp đi xuống hiện trường. Mọi người vẫn đang chạy ra khỏi đó. Cảnh sát đã lập rào chắn. Chúng tôi có thẻ phóng viên và cảnh sát nói: “Được, vào đi.” 

Chúng tôi đã vào được trong khi họ đang đẩy tất cả dân thường ra ngoài. Rồi tôi ở lại đó ba ngày.

Trải nghiệm kỳ lạ

Phần chính của câu chuyện này là: có điều gì đó đã xảy ra với tôi sau hơn 50 tiếng trải nghiệm ở đó. Khi đó chúng tôi được lệnh hãy đi ngủ một chút: “Tất cả những người ứng cứu đầu tiên, những người đến đây trước, hãy đi ngủ một chút vì quý vị sẽ gây nguy hiểm cho tất cả chúng ta nếu không ngủ một chút.”

Tôi đến sảnh bỏ hoang của một tòa chung cư và phủi bụi khỏi ghế sofa vì cửa sổ đã bị thổi tung. Tôi nằm sấp xuống, mặt áp vào lưng ghế. Tôi ngủ thiếp đi ngay lập tức vì quá mệt. 

(ảnh minh hoạ: một nhân viên cứu hộ ngủ tạm gần nơi 2 toà tháp đã ngã xuống)

Tôi có một “giấc mơ tỉnh táo” về nạn nhân đầu tiên chúng tôi tìm thấy – một người đàn ông rất nhỏ con mặc bộ đồ vest. Ông ta bị đè bẹp hoàn toàn. Ông ta trốn dưới xe cứu hỏa và xe cứu hỏa sau đó bị đè nát.

Tôi tỉnh dậy và có thể cảm thấy, tôi hình dung ông ta quỳ sau lưng. Tôi có thể cảm thấy hơi thở nóng của ông ta ở sau gáy. Tôi không cần mô tả ông ta trông như thế nào. Ông ta đã bị nghiền nát. Đó là hình ảnh khủng khiếp ghê rợn của người này. Tôi có thể cảm thấy và nghe thấy ông ta thở ở sau gáy. Tôi biết rằng tôi sẽ quay lại và đối mặt với ông ta.

Một chiếc xe cứu hoả bị bao phủ bởi bụi giữa đống đổ nát

Tim tôi như chìm xuống và tôi hoảng sợ. Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để quay lại. 

Tất nhiên, không có gì, không có ai ở đó. 

Tôi ngồi dậy trên ghế và có lẽ mới chỉ ngủ được năm phút. Tôi nghĩ tôi không thể nào quay lại ngủ nữa. Tôi không muốn điều đó tiếp tục. Tôi ngồi đó, dụi mắt một lúc. 

Rồi có một tiếng nói. Tôi không biết đó là gì vào vì lúc đó tôi không có mối liên hệ tâm linh trong cuộc sống nhiều như bây giờ. Hiện tại tôi không ngại gọi đó là Chúa.

Tiếng nói nói rằng: “Đây có thể là Việt Nam của anh hoặc…”

Tôi hỏi: “Hoặc cái gì?”

Tiếng nói thật rõ ràng, nhưng đã dừng lại. 

“Xin chào? Kiểm tra thiết bị. Xin chào?”

Và không có gì. “Đây có thể là Việt Nam của anh hoặc…”

Tôi nghĩ: “Điều đó có nghĩa gì?” 

Tôi bị rối trí. Rốt cuộc tôi mặc lại tất cả đồ bảo hộ. Tôi ra ngoài, trời tối, tôi rẽ sang một góc đường khác. 

Trong thời gian tôi cố ngủ, họ đã dựng những đèn sân vận động khổng lồ mà trước đó không có. Tôi là thợ quay phim và tôi yêu ánh sáng. Tôi là rất lậm nghề và có thói quen dừng lại ngắm nhìn những mảng ánh sáng xuyên qua cây xuống đất và những tia sáng. Tôi yêu ánh sáng. 

Tôi rẽ góc và thấy mọi thứ được chiếu sáng và lấp lánh một cách kỳ lạ. 

Phản ứng đầu tiên của tôi là: “Wow, đẹp quá.”

Rồi tôi bị sốc: “Tôi vừa nói gì?”

Tôi không thể gọi đây là đẹp, thật bất cẩn khi gọi một sự kiện khủng khiếp như vậy là đẹp khi có những người, những phụ nữ đi khắp nơi cầm tờ rơi có ảnh chồng họ. “Anh có thấy chồng tôi không? Tôi biết anh ấy còn sống. Hãy nói với tôi nếu anh thấy anh ấy” mà tôi lại gọi đây là đẹp.

Tôi đứng đó và tự hỏi: “Có vẻ đẹp ở đây không?”

Đột nhiên nhận thức của tôi thay đổi, tôi không còn thấy tình huống từ góc nhìn của một nạn nhân và nó khủng khiếp như thế nào.

Tôi thấy 2000 người, nam và nữ, xếp thành các chuỗi, dọc theo đống đổ nát, xuống trong giếng thang máy. Họ kéo ra – kéo các thi thể ra khỏi giếng thang máy, lúc đó đã đựng trong các túi đựng xác. 

Người ta đã thông báo rằng không khí ở đây rất độc. Mọi người ở đó đều gặp nguy hiểm tới tính mạng. Thực tế 22 năm sau, bạn tôi Doug đang có vấn đề sức khoẻ nghiêm trọng. Tôi đang giúp ông ấy trong việc chữa trị. Tôi cảm ơn Chúa vì tôi đã may mắn, nhưng giờ sự kiện đó bắt đầu ảnh hưởng xấu đến ông ấy. Ông ấy có vấn đề về hô hấp.

Rốt cuộc tôi đã thấy điều đặc biệt. Tôi đứng đó và đột nhiên có thể thấy những gì tôi không thể thấy trước đó. Và đó là vẻ đẹp.

Những người ở đây. Mọi người được thông báo về mức độ nguy hiểm của không khí. Không ai rời đi. Khi đó chúng tôi biết xác suất tìm thấy người sống sót rất nhỏ. Chỉ với cơ hội rất nhỏ có thể cứu một mạng người, 2000 người nam và nữ này đang mạo hiểm tính mạng mình. 

Tôi nói với bản thân, những lời đó cứ tự nhiên thốt ra. Tôi không nghĩ mình nói ra, nhưng miệng tôi đã nói. Tôi đã nói to: 

“Đây chính là con người chúng ta. Đây chính là con người chúng ta.” 

Tôi bắt đầu khóc trong khoảnh khắc đó. Lần đầu tiên tôi thực sự để tất cả những cảm xúc chúng tôi trải nghiệm ở đây được thoát ra ngoài. 

Tôi khóc vì ý nghĩa của sự việc này. Vì tất cả những gì tôi trải nghiệm trong đời trước đó chỉ là: mọi người đang cố sống sót trong thế giới vật chất này và có được những gì họ muốn. Đúng vậy không? 

Tôi đã gặp được nhiều người tuyệt vời, nhưng tôi chưa bao giờ trải nghiệm tình huống khi mà con người bỏ qua cái tôi của họ để hy sinh cho cái gì đó to lớn hơn. Họ đã bỏ lại tất cả đằng sau. Không quan trọng họ có chức vụ gì. Một số là trưởng nhóm cứu hỏa. Một số là dân thường. Tất cả đều ở đó nhân danh việc cứu mạng người và để chứng kiến điều đó quan trọng như thế nào.

Trước đó trong ngày, chúng tôi đã thực sự cứu được một chú chó cứu hộ bị ngừng tim. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy vẻ mặt của mọi người khi họ cứu một mạng sống và tôi nhận ra chúng ta có một nhu cầu bẩm sinh – để bảo vệ nhau, cứu nhau, ở bên nhau và hít thở cùng nhau. 

Khi tôi chứng kiến điều đó và nói “đây là con người chúng ta”, tôi nhớ lại và nói: “Tất cả những show diễn khác mà chúng ta thực hiện, rằng chúng ta không quan tâm hoặc không cần nhau, đó chỉ là vớ vẩn. Đây mới là chúng ta thật.” 

Chúng ta sẽ đi tới, chúng ta sẽ mạo hiểm tính mạng để cứu người khác cho dù xác suất rất nhỏ. Đây là cốt lõi của nhân loại. Luôn có những điều tốt đẹp trong trái tim của mọi người, nếu chúng ta có thể vượt qua tất cả những cám dỗ và ham muốn vật chất làm chúng ta quên đi ký ức sơ khai đó. 

Và đó là sự thức tỉnh xảy ra với tôi trong khoảnh khắc đó, tôi sẽ không bao giờ quên. Khi tôi thực sự nhận ra con người thật phi thường. Tôi quay lại đóng gói tất cả mọi thứ, để vào kho, rời khỏi xứ Hollywood phồn hoa và không bao giờ quay lại.

Cuộc đại thức tỉnh của tôi

Trải nghiệm này đã thật sự thay đổi công việc của tôi vì đột nhiên tôi như đang đi tàu lượn siêu tốc cảm giác mạnh. Quý vị biết đấy, tôi đến Hollywood lúc 19 tuổi. Tôi làm tất cả mọi thứ, tôi đi xe hơi thuê và một chiếc xe tải U-Haul nhỏ, chở theo tất cả những gì tôi sở hữu, bắt đầu với 1.100 đô trong tài khoản và làm tất cả mọi thứ. 

Rồi cỗ máy đó thay đổi con người quý vị. Tôi thậm chí không nhận ra mình đã thay đổi. Tôi giống như phép so sánh con ếch bị đun sôi từ từ, phải không? Tôi không còn giống như đứa con ngày xưa của mẹ tôi nữa.

Sau trải nghiệm 11/9, đột nhiên những thứ từng quan trọng không còn quan trọng nhiều. Những thứ không quan trọng lại trở thành mục tiêu hàng đầu của tôi. 

Nhưng tôi thực sự thích công việc sáng tạo, đứng sau máy quay. Tôi tin rằng tất cả các nghệ sĩ đều có một mong muốn sâu thẳm, muốn làm điều có ý nghĩa. Rồi họ bị kẹt trong cỗ máy của chủ nghĩa tiêu dùng, một mê cung sử dụng quý vị và tài năng của quý vị để bán các thứ, đôi khi chỉ là bán một ý tưởng, nhưng chủ yếu là sản phẩm, chủ yếu là đồ vật. Tôi bị kẹt trong đó. Tôi làm đạo diễn cho các video âm nhạc, tôi có một sự nghiệp tuyệt vời. Tôi từng làm nhiếp ảnh gia chụp cho các biển quảng cáo lớn và bìa tạp chí, làm việc đó trong 1 năm.

Sau trải nghiệm 11/9, tôi bắt đầu tự hỏi bản thân một số điều và bị chấn động. Tôi nói: “Khi có con, tôi sẽ tự hào cho con mình xem những tác phẩm nào tôi đã sản xuất?” (Hiện tại tôi có hai cậu con trai tuyệt vời, nhưng lúc đó tôi chưa có con)

Tôi không thể nghĩ ra một thứ nào, làm sao có thể như vậy được?

Có những video phù hợp mà tôi có thể cho chúng xem, chắc chắn rồi. Tôi không làm phim khiêu dâm hay thứ gì đó kiểu như vậy. Nhưng không có video nào tôi thực sự muốn cho con xem. Tôi sẽ cho chúng xem gì? Đây là một video âm nhạc hay ho, nhưng chúng có cảnh các cô gái mặc áo tắm đứng nhảy múa trên du thuyền? Đây là video gì vậy? Tôi đang bán album bài hát của ai đó. Và liệu video này có phải là cách tốt nhất để thể hiện sự sự tôn trọng đối với phụ nữ? 

Tôi đột nhiên hiểu ra. Tôi có thể thấy tất cả những gì mình đã làm và nghĩ: “Tôi đang bị lợi dụng ở đây với tài năng của mình.”

Tôi không thể nghĩ ra một video nào mà tôi có thể nói: “Đây là những gì cha đã làm, con trai. Hãy xem này.” Điều đó thực sự làm tôi buồn lòng vì tôi nghĩ: “Vậy tại sao tôi lại làm ra chúng?” 

Dù tôi kiếm được nhiều tiền, kỳ lạ thay, tôi không bao giờ nhớ mình có thể giữ đủ tiền. Tiền luôn biến mất. Dễ đến, dễ đi. Đôi khi tôi kiếm 10.000 đô một ngày cho một tấm ảnh bìa album, nhưng tôi không bao giờ nhớ được. Tôi không đầu tư. Tôi không mua nhà. Tôi không kinh doanh gì cả. Tiền chỉ đơn giản là biến mất.

Vậy tôi nghĩ: “Sau tất cả công sức khó nhọc, tôi có gì để khoe và chuyện gì đã xảy ra với tôi?”

Tôi phải đi xa và nghỉ làm một năm rưỡi. Tôi sống trong vườn nho của một người bạn. Tôi được mời viết kịch bản và đạo diễn phần tiếp theo của bộ phim Easy Writer. Tôi đã viết kịch bản. Kịch bản nhận được những lời khen tuyệt vời. 

Rồi trước khi bắt đầu sản xuất, tôi nhận ra đây là củ cà rốt đang cố dẫn tôi trở lại mê cung. Tôi từ bỏ, tấm séc đó trị giá 400.000 đô. Phần thưởng phụ là một chiếc xe Harley mới. Tôi nói: “Tôi sẽ lấy chiếc Harley.”

Tôi bỏ qua 400.000 đô để lấy chiếc Harley 30.000 đô và nói: “Tôi không muốn tham gia nữa.”

Tuy nhiên, tôi sợ vì không biết phải làm gì. Tôi đã luôn làm việc trong ngành giải trí nhưng tôi biết mình không thể tiếp tục.

Tôi muốn theo đuổi nghề này, nhưng không biết làm ở đâu. Liệu họ có tuyển dụng một người như tôi – người không quan tâm tới trò chơi của họ không. Đó là trò chơi của họ. Đó là vai trò của họ, giải đấu của họ. Tôi là cầu thủ, như tôi từng nói với một người bạn: “Tôi cảm giác như đã ghi danh tham gia liên đoàn bóng bầu dục NFL nhưng không muốn bị ai húc nữa.” Tôi yêu bóng bầu dục và không biết phải làm gì, vì trò chơi đó là như vậy. Nhưng tôi đã quá chán với việc bị ai đó húc vào.

Rồi phép so sánh đó giúp tôi nhận ra: “Anh biết gì không? Vẫn có thể chơi tiếp mà không cần một số yếu tố nhất định. Đó là lý do có nhiều giải bóng chày khác nhau và nhiều giải bóng bầu dục khác nhau. Tại sao chúng ta không tạo giải đấu riêng?” 

Tôi biết mình không phải người duy nhất cảm thấy như vậy, hãy tập hợp mọi người lại. Nói ngắn gọn, tôi tạo ra thứ gọi là Liên hoan phim Thăng Hoa (Elevate). Tôi gặp tình yêu của đời mình, Nadia, và chúng tôi tạo ra nó cùng nhau. Chúng tôi kêu gọi các nhà làm phim trên thế giới hãy bắt đầu tạo ra những tác phẩm quan trọng thực sự, hãy nâng thế giới lên thay vì chia rẽ chúng ta.

Mikki cùng vợ và 2 con

Tìm lại lòng nhân đạo

Con người sẽ mạo hiểm tính mạng vì nhau. Vì thế, 3 năm qua tôi đã luôn nói rằng dân tộc của chúng ta, xã hội của chúng ta đã bị chia rẽ nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Vì những người nắm quyền giờ có phương tiện để chia rẽ chúng ta bằng mạng xã hội và các thứ khác, vân vân. Chúng ta thực sự bị chia rẽ. Điều tôi tin tưởng là lòng nhân đạo của chúng ta sẽ chiến thắng ý thức hệ.

Lòng nhân đạo vượt trội hơn ý thức hệ. Những ý thức hệ này là lối tư duy tập thể chia rẽ con người.

Với tôi, sự khác biệt của chúng ta, cho dù là khác biệt quan điểm hay niềm tin, đều không là gì so với lòng nhân đạo mà ai cũng có. 

Đó là lý do tôi để bộ phim “Cuộc Đại thức tỉnh” kết thúc với thông điệp rằng chúng ta phải lựa chọn ngay bây giờ giữa xoá bỏ lòng nhân đạo và tìm lại lòng nhân đạo.

(Mời nhấn vào ảnh để xem video)

Để xoá bỏ lòng nhân đạo, chúng ta không cần làm gì, chỉ cần cho phép quá trình đó tiếp tục vì họ đang âm mưu làm cho tất cả chúng ta suy đồi đạo đức và mất đi nhân tính, để chúng ta chỉ biết nghĩ về những tuyên truyền và các bộ phim ra mắt trong 20, 30, 40 năm qua. Rất nhiều phim hay, thực sự tuyệt vời, đặc biệt là phim khoa học viễn tưởng, cốt lõi của chúng đều ẩn giấu quan điểm rằng nhân loại là một thí nghiệm thất bại, rằng chúng ta là ung thư, bệnh dịch, ký sinh trùng.

Họ có chủ ý xoá bỏ lòng nhân đạo bởi vì khi họ có thể làm cho chúng ta bắt đầu nghi ngờ thần tính của mình, giá trị của mình, đó là nơi mọi rắc rối bắt đầu. Khi chúng ta bắt đầu cảm thấy vô giá trị, giống như khi chúng ta đi chệch hướng và chúng ta đã làm gì đó sai. Khoảnh khắc chúng ta cảm thấy không hoàn chỉnh và thậm chí ác độc ở mức độ nào đó, ví dụ như có những tuyên truyền nhắm vào đàn ông trong những năm qua, nói rằng những thứ chúng ta từng nhắm đến như kiến thức và được tôn trọng, chúng đều là độc hại. Tất cả những tuyên truyền đó đều có chủ ý để chúng ta thực sự nghi ngờ nhân tính của mình. Với tôi, như tôi nói trong phim, để tìm lại lòng nhân đạo, tất cả chỉ cần một hành động – chúng ta phải nhớ lại.

Chúng ta đã rời xa khỏi việc nhớ lại chúng ta là ai và chúng ta là điều gì.

Và đó cũng là chủ ý của họ, để chúng ta trở thành tấm vải trắng rỗng cho người khác vẽ chân dung theo ý họ.

Chân dung đó có thể không giống chúng ta chút nào, nhưng chúng ta bắt đầu tin rằng chúng ta chính là nhân vật biếm hoạ này. Rồi họ có thể dẫn nhân vật biến hoạ đó xa khỏi đạo đức, xa khỏi các nguyên tắc, xa khỏi trực giác riêng để đi theo người khác. Những gì chúng ta vừa trải qua trong 3 năm qua chính xác là như vậy. Họ muốn nắm quyền. Họ muốn lãnh đạo. Họ muốn chúng ta tuyệt vọng và phụ thuộc đến mức không có lựa chọn nào khác ngoài việc nhìn họ như vị cứu tinh và loại bỏ niềm tin vào Thần. Đó là lý do họ luôn tuyên truyền để phủ nhận Chúa, tôi thấy điều đó mỗi ngày trong công việc.

Tượng Nữ THần Tự Do chìm trong khói bụi do vụ nổ ngày 11/9

Có 2 cá nhân mà tôi thấy rằng ấn tượng nhất, họ có sức mạnh thực sự, không thể ngăn cản, không hề sợ hãi, họ là là cha mẹ có con bị thương do vắc-xin và những người có nền tảng đức tin.

Họ là những người không nghĩ đến việc mất nhà, mất công việc, địa vị hay các thứ khác. Họ chỉ nói: “Tôi phục vụ Chúa và có thể buông bỏ tất cả những thứ đó. Đó không phải điều quan trọng.” Họ có đạo đức dẫn đường.

Điều đó truyền cảm hứng cho tôi đi sâu hơn vào đức tin, để truyền đạt cho con mình như một người cha, để chúng hiểu rằng mọi thứ chúng xem, mọi thứ chúng thấy trên YouTube đều được thiết kế để thu hút sự chú ý của chúng.

>> Xem thêm: Google thao túng bầu cử Mỹ và đầu độc tâm hồn trẻ em

Vì sao họ muốn sự chú ý của chúng ta?

Tôi học được rằng sự chú ý giống như bánh lái của con thuyền. Nếu ai từng đi du thuyền, nếu bánh lái của con thuyền đó lệch một sợi tóc, con thuyền sẽ đi đến lục địa khác so với hướng ban đầu.

Cái vây nhỏ đó, cái bánh lái nhỏ đó điều khiển con thuyền khổng lồ. Tương tự, chúng ta có một thứ gọi là sự chú ý. Tôi đã từng ngồi trong phòng họp với các giám đốc quảng cáo cao cấp trong nhiều năm, khi chúng tôi thiết kế các chiến dịch quảng cáo cho sản phẩm và các thứ khác, mục tiêu của họ là thu hút sự chú ý quý vị.

Đó là lý do quý vị thấy nhiều quảng cáo không liên quan gì đến sản phẩm, ví dụ như hình ảnh cô gái mặc bikini tình cờ đang ăn bánh hamburger ngon ngọt và chảy nước sốt xuống ngực cô. Nó sẽ thu hút sự chú ý.

Và đó là quảng cáo Burger King, Honda, hay bất kể thứ gì. Nó chỉ cần thu hút sự chú ý là được. Phụ nữ sẽ chú ý đến cô gái mặc bikini và đàn ông cũng chú ý đến cô gái mặc bikini. Họ chỉ cần quý vị chú ý vào đó. 

Một khi đã có được sự chú ý, họ sẽ lái nó đi tới nơi họ muốn. 

Họ sẽ luôn luôn và luôn luôn làm như vậy để họ có thể lái quý vị tin rằng quý vị không hoàn chỉnh. 

Nếu mua sản phẩm của họ, quý vị sẽ được gần tới hoàn chỉnh hơn, ví dụ như quý vị nên có bề ngoài như thế này, đàn ông nên làm thế này và phụ nữ nên làm thế kia. Họ phân loại chúng ta vào những nhóm rồi tạo ra sản phẩm, ca ngợi chúng như các giải pháp mà chúng ta cần. 

Đó là lý do họ thậm chí gọi chúng ta là người tiêu dùng (consumer). Họ thực sự gọi chúng ta là người tiêu dùng, không phải con người, không phải công chúng, mà là người tiêu dùng.

Vì thế chúng ta cần chuyển từ người tiêu dùng thành người sáng tạo, và đó là 2 hành động khác nhau. 

Người tiêu dùng chỉ nhận về, còn người sáng tạo cho đi.

Chúng ta cần quay về để nhận ra rằng chúng ta là những người sáng tạo. Chúng ta tạo ra những đứa con, tạo ra những con người khác, chúng ta tạo ra nghệ thuật, tạo ra thực phẩm, tạo ra sự sống, tạo ra ngôn ngữ, chúng ta đổi mới sáng tạo và cho dù quý vị có bao nhiêu tiền và có nhiều hay ít bằng cấp, thì trong chúng ta luôn có một tài năng thiên bẩm để sáng tạo. 

Chỉ khi chúng ta dừng sáng tạo, cuộc sống mới trở nên cũ kỹ và tẻ nhạt, vì chúng ta không còn sáng tạo mà chỉ còn tiêu thụ những tác phẩm của người khác. 

Vì thế đây là lời kêu gọi gửi tới mọi người ở mọi lứa tuổi: hãy kích hoạt lại sự sáng tạo bên trong của quý vị.

—***—

We Are 1 luôn đồng hành cùng chính nghĩa và thiện lương, chúng tôi mang đến sự thật cho cộng đồng người Việt với tất cả trái tim và năng lượng thiện của mình. Cầu chúc quý vị luôn giữ chính khí trong tim và nhận được nhiều hồng ân của Sáng Thế Chủ, xin đa tạ!

💁 TUYÊN BỐ BẢN QUYỀN:

🙅 Quý vị có thể xem miễn phí tất cả các nội dung trên website này và chia sẻ link gốc từ website cho bạn bè, người thân; nhưng không có nghĩa rằng quý vị được quyền lấy những nội dung của We Are 1 để đăng lại ở Facebook, Youtube, Ganjing hay bất kỳ nền tảng nào. Đó là một hành vi ăn cắp sản phẩm truyền thông. Vì thế We Are 1 không cho phép quay, chụp màn hình dưới bất kỳ hình thức nào và đăng lại ở nơi khác. Chúng tôi sẽ kiện bản quyền đối với tất cả các hành vi ăn cắp bài viết, video của We Are 1.
3 kênh video đã bị xóa vĩnh viễn vì chúng tôi kiện bản quyền, vậy quý vị hãy suy nghĩ cẩn thận trước khi có ý định ăn cắp.
WE ARE 1 media là chủ sở hữu bản quyền của các bài viết, video đăng trên kênh truyền thông này, trừ khi có ghi chú khác trong phần mô tả của video, bài viết.
Tôn trọng sản phẩm truyền thông mới có thể giúp xã hội bài xích thói quen ăn cắp nội dung và việc loan truyền tin tức sai, trục lợi của một số người Việt.
Nếu We Are 1 không bảo vệ bản quyền thì chúng tôi không thể chia sẻ các tin tức độc quyền từ giới chính nghĩa Mỹ đến người Việt được. Đó là điều kiện mà bất kỳ kênh truyền thông chân chính nào cũng phải giữ gìn trong môi trường thật giả hiện nay. Mong quý vị thông cảm và hãy chia sẻ link trực tiếp từ website để cùng chúng tôi giữ uy tín của người Việt & tiếp tục mang đến những lợi ích cho cộng đồng người Việt chúng ta.
🙋 Hãy follow chúng tôi WE ARE 1 media nếu quý vị ủng hộ cho sự thật và chính nghĩa. Hãy ghi danh ở cuối trang hoặc gửi email đến care@weare1media.com chúng tôi sẽ gửi bản tin tới email của quý vị. Đa tạ.
Trước thời cuộc khi phần lớn các kênh truyền thông lớn đều bị thao túng và không còn đưa tin tức sự thật, mang đến nguy hiểm cho tính mạng và tương lai của người Việt, WE ARE 1 media ra đời để mang đến sự thật và lợi ích cho cộng đồng người Việt từ những nguồn tin tức chính xác.
► WE ARE 1 media mang đến cho giới trí thức Việt những câu chuyện, video phẩm chất cao, với góc nhìn hiếm có để giúp Quý vị có thể ra các quyết định đúng đắn trong thời cuộc và mang lại lợi ích lâu dài cho cộng đồng Việt.
► WE ARE 1 media gồm những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực truyền thông và báo chí, đưa tin qua bản tin Email.
ƯU ĐIỂM:
Video phẩm chất cao, phù hợp với tầng lớp trí thức
Các câu chuyện mang tính giáo dục gắn với thời cuộc
Nội dung trường tồn với thời gian
Hình ảnh lấy từ cuộc sống đời thường, giá trị thẩm mỹ cao
FAIR USE: Áp dụng Điều 107- Luật Bản Quyền Mỹ
Quan điểm đưa ra trong video, bài viết của We Are 1 không có ý định xúc phạm bất kỳ tôn giáo, nhóm thiểu số, tổ chức, công ty, cá nhân hay bất kỳ ai.
(We Are 1 sẽ không trả lời những email ẩn danh, không tên. Mong quý vị thông cảm)
We Are 1 media team
———–✿✿————

Các tin khác

Đi tìm bình yên xứ cờ hoa hỗn loạn
Trong khi thế giới đang trở nên hỗn loạn và căng thẳng hơn bao giờ hết, một cô gái Mỹ chia sẻ giải pháp mới giúp cô đối mặt với thử thách: không phải bằng cách tranh đấu nhiều hơn, mà bằng cách nhẫn nại và biết quan tâm tới người khác hơn.
Dệt đạo qua lụa tơ tằm
Ít ai biết rằng, tơ tằm có nguồn gốc thần truyền đầy thú vị, và cũng mang trong nó một thông điệp tu luyện mà cổ nhân gửi gắm tới con người hiện đại ngày nay. We Are 1 sẽ gửi đến Quý vị sự tươi mát của không khí mùa thu, mềm mịn như chất lụa tơ tằm qua video “Dệt Đạo qua lụa tơ tằm”
Cách bảo vệ trước sóng 5G: Từ dễ đến khó
Làm sao để bảo vệ bản thân và gia đình trước sóng điện từ? We Are 1 đã tổng hợp một số biện pháp trong bài viết Cách bảo vệ trước sóng 5G: Từ dễ đến khó