• Lưu ý rằng: Quý vị hãy chia sẻ link của bài viết, video đến người thân, bạn bè để khi độc giả thắc mắc thì We Are 1 kịp thời hỗ trợ. Không copy rồi đăng lại tránh mất các dòng tin đính kèm màu xanh (link); cũng là vi phạm bản quyền. Mời đọc kỹ “Tuyên bố bản quyền” ở cuối bài để không mất lòng nhau và hối tiếc khi chúng tôi kiện bản quyền (kể cả cá nhân và các kênh truyền thông). Xin đa tạ!
Trong năm 2025, nhiều cộng đồng người nước ngoài từng phát triển mạnh mẽ ở Thượng Hải, Thâm Quyến, Bắc Kinh và các thành phố lớn khác đang co hẹp đáng kể hoặc đã biến mất hoàn toàn. Riêng ở Thượng Hải, số người nước ngoài đã ra đi là 64% trong 5 năm qua.
Các trường quốc tế đang mất học sinh hoặc đã đóng cửa hoàn toàn. Các trung tâm đào tạo đã ngừng hoạt động, chỉ còn lại rất ít.
Những khu vực từng tấp nập với cộng đồng người nước ngoài ở Trung Quốc giờ đây đang trở nên vắng vẻ một cách bất thường. Các quán bar từng ngập tràn tiếng cười của những người nước ngoài sau một ngày dạy tiếng Anh, giờ đây đã đóng cửa.
Ngay cả những người nước ngoài lâu năm – những người đã có gia đình ở Trung Quốc, học tiếng Trung, biết nói và viết tiếng Trung – cũng đang đóng gói hành lý và rời đi. Điều này đặt ra câu hỏi: vì sao họ đi khỏi đại lục?
Các nguyên nhân chính:
1. Tuyên truyền chủ nghĩa dân tộc cực đoan
Chủ nghĩa dân tộc cực đoan đang gia tăng ở Trung Quốc, khiến người nước ngoài cảm thấy không được được chào đón hơn. Nguyên nhân xuất phát từ các tuyên truyền của chính phủ Trung cộng, báo chí và truyền hình thường xuyên công kích các quốc gia khác để đổ tội, đồng thời ca ngợi người Trung Quốc và tinh thần yêu nước (thực ra là xúi giục yêu đảng cộng sản).
Các tuyên truyền này có thể thay đổi theo ngày – hôm nay Mỹ là kẻ thù, ngày mai là Nhật Bản, rồi đến Hàn Quốc. Luôn có ai đó phải là kẻ thù vì Trung cộng sẽ chỉ luôn luôn đổ tội cho người khác chứ không bao giờ nhận lỗi cho những hành động tồi tệ của họ.
Điều này dẫn đến nhiều tình huống khó xử cho người nước ngoài. Họ buộc phải cẩn trọng, có khi phải nói dối về quốc tịch của mình để tránh những tình huống khó chịu.

2. Chính phủ giám sát chặt chẽ hơn
Hiện tại người nước ngoài ở Trung Quốc chịu sự giám sát nghiêm ngặt hơn nhiều so với trước đây. Ngay cả những người từng hoàn toàn tránh được sự giám sát trong quá khứ – những người đến từ các nước phát triển, có công việc chính đáng, tuân thủ pháp luật, đóng thuế, có visa hợp lệ – giờ đây cũng bị nhắm mục tiêu và kiểm tra.
Điều này khiến họ cảm thấy không được chào đón, mà để lại cảm giác bị theo dõi.
Trung Quốc muốn thể hiện mình như một đất nước mở cửa toàn cầu, chào đón đầu tư và người nước ngoài. Nhưng thực tế thì ngược lại. Các chính sách và thái độ đã đảo ngược và lùi bước. Trung Quốc đã đóng cửa. Tuyên truyền ngày càng gay gắt. Việc kiểm duyệt ngày càng gia tăng. Không ai ở đại lục có thể nói điều gì xấu về Trung Quốc hoặc chỉ trích chính phủ Trung Quốc.
Những người nước ngoài duy nhất được chào đón ở Trung Quốc là những người sẵn sàng quỳ xuống và cúi đầu trước đảng cộng sản, chống lại phương Tây và ca ngợi Trung Quốc như một thiên đường tuyệt vời.
3. Các đợt phong tỏa COVID
Đây là lý do chính khiến hầu hết người nước ngoài bỏ đi, ngay cả những người đã ở đó hơn 10 năm. Các đợt phong tỏa này thực sự đã đánh thức mọi người, đặc biệt là những người ở Thượng Hải – nơi từng có cộng đồng người nước ngoài lớn nhất Trung Quốc.
Nhiều người nước ngoài đã phải trải qua hơn một tháng không thể rời khỏi căn hộ của họ ở Thượng Hải. Một số thậm chí còn lâu hơn, có thể tới hai tháng. Điều này làm họ suy sụp. Họ chỉ được phép ra ngoài hàng ngày để làm xét nghiệm COVID bắt buộc.
Hầu hết người nước ngoài đến Trung Quốc đều có ảo tưởng rằng đó là một xã hội tự do, nơi người ta có thể tự do làm điều mình muốn. Chỉ tới khi chính phủ Trung Quốc khóa họ trong căn hộ, không cho phép họ ra ngoài dù họ có la hét về quyền lợi và tự do cá nhân, họ mới nhận ra rằng “độc tài” thật sự là như thế nào.
Đó là giọt nước cuối cùng làm tràn ly đối với nhiều người, ngay cả những người đã ở đó nhiều năm, bởi họ đã chứng kiến chính phủ có thể biến họ thành tù nhân nhanh chóng tới mức nào.
Mời xem thêm video “Chết không chỗ chôn, người Trung Quốc trả nghiệp gì?” để thấy rõ thảm cảnh tuyệt vọng và tang tóc ở đại lục trong thời gian phong toả COVID cũng như sau khi chính sách phong toả gắt gao kết thúc:
4. Áp lực kinh tế
Sau đại dịch COVID và các đòn thuế quan của tổng thống Trump, kinh tế Trung Quốc đã suy yếu tới mức khó tin. Việc làm đã cạn kiệt ở Trung Quốc. Nền kinh tế đang suy thoái, và điều này không chỉ ảnh hưởng đến người nước ngoài mà còn đến tất cả mọi người dân. Các nhà máy đang đóng cửa, lương không được trả, dòng tiền mặt đang cạn kiệt.
Nhu cầu về giảng dạy tiếng Anh cũng giảm mạnh. Kể từ khi Tập Cận Bình quyết định thực hiện chính sách “Trung Quốc trên hết” và giảng dạy tư tưởng Tập Cận Bình, ông không muốn tư tưởng nước ngoài xuất hiện trong các trường học, trường đại học. Họ đã đóng cửa các trung tâm đào tạo sau giờ học và khiến chúng trở thành bất hợp pháp.
Có lẽ Trung cộng đã quên mất rằng 25 năm trước, chính Mỹ đã mở cửa thị trường thế giới cho Trung Quốc để cho dòng vốn quốc tế ồ ạt đổ vào, xây dựng nền kinh tế hùng mạnh cho đại lục. Quý vị có thể xem lại trong video “Hoa Kỳ trợ Trụ vi ngược”:
5. Chất lượng cuộc sống suy giảm
Chất lượng cuộc sống ngày càng tệ hại ở Trung Quốc: ô nhiễm, lo lắng về sức khỏe, vệ sinh thực phẩm, đồ ăn và nước uống…
Thêm vào đó là việc kiểm duyệt internet. Cho đến khi quý vị sống ở Trung Quốc, quý vị mới có thể hiểu cuộc sống không có internet ổn định thì tệ hại như thế nào.
Người nước ngoài có thể sử dụng phần mềm VPN (để che giấu IP thật) nhưng chúng không ổn định. Thông thường người ta phải có hai hoặc ba phần mềm VPN khác nhau. Nhiều người cảm thấy rất bực bội khi không thể mở Gmail, không thể sử dụng Google Maps hoặc Google Translate ở đại lục mà phải sử dụng các phần mềm nội địa của chính phủ, mà các ứng dụng này lại thu thập dữ liệu cá nhân rất gắt gao.
Người nước ngoài đi đâu?
Thời đại của Trung Quốc đã kết thúc. Kinh tế đã không còn tăng trưởng nữa. Người nước ngoài đang đi đến Việt Nam, Thái Lan, Philippines… Không chỉ vì những nơi này thú vị hơn, chào đón hơn và dễ dàng hơn, mà còn bởi vì nhiều công ty đang chuyển đến những nơi này.
Nếu họ không đi đến các nước khác ở châu Á, họ sẽ về quê nhà. Lý do chính là mọi người biết họ có quyền và được pháp luật bảo vệ ở quê nhà.
Mời xem thêm bộ phim “Cuộc đại thức tỉnh” để thấy rõ Trung Quốc đã trở thành mô hình độc tài cho nhiều nước sao chép như thế nào, và hậu quả khủng khiếp của nó:
💁 TUYÊN BỐ BẢN QUYỀN:
Quan điểm đưa ra trong video, bài viết của We Are 1 không có ý định xúc phạm bất kỳ tôn giáo, nhóm thiểu số, tổ chức, công ty, cá nhân hay bất kỳ ai.
Các tin khác
Trống pháp đã điểm, gõ tỉnh người mê
Câu chuyện bảo mật (P2): Xét nghiệm DNA


